Thói quen trong ứng xử của người Việt

xin loi cam on


Trà đá vỉa hè số 9
Giết nhau chỉ bằng một lời nói hay một cái nhìn đểu, tin hay không tùy bạn nhưng đó là sự thực đang diễn ra rất phổ biến ở nước ta gần đây...

Related
Trận cầu siêu kinh điển
Nếu mai là ngày tận thế
Vì ah là dân chơi BK





-------------

7 rưỡi tối..
Một thằng nhóc chừng hơn 10 tuổi phóng chiếc xe đạp ruồi phân khối lớn... phanh 'két'...
Và cái alô của mình rơi cộp xuống đất.
Lẽ dĩ nhiên khi chứng kiến cảnh này, nhiều người (cả tớ nữa) rất muốn văng cho kẻ kia một tràng. Nhưng có một điều khiến tớ vô cùng bất ngờ, thằng nhóc phanh ngay lại, xuống xe quay lại lễ phép: "Cháu xin lỗi chú ạ".

Chết người chỉ bởi nước bọt, đó là thực trạng mà hàng báo chí đã tốn không ít giấy mực. Và hàng quán vỉa hè là nới có thể thấy rõ rệt nhất; Tại đây, nơi mọi thành phần, từ các cháu chíp hôi đến các dân chơi, từ kẻ ít học tới mấy bác hói chữ đầy đầu, dường như họ cùng chung một ngôn ngữ: tiếng Đan Mạch.

Và do đó, tiếng "xin lỗi" của thằng bé mới 10 tuổi khiến ngay cả người lớn chúng ta cũng phải giật mình.

-------------

Tớ may mắn được tiếp xúc với phong cách của người nước ngoài ngay khi còn đi học. Trong suốt 2 năm làm cho họ, có rất nhiều điều trong đối nhân xử thế mà tớ đã học và dần quen. Bỏ qua tất cả những chi tiết thể hiện tính chuyên nghiệp khi làm việc của họ, chỉ đơn giản là cách tớ thấy họ ứng xử như thế nào đời thường.

Trước hết, đó là thói quen nói lời "cảm ơn""xin lỗi" mà họ sử dụng chúng như câu cửa miệng mọi lúc, mọi nơi...
- Họ "thanks" tớ ngay cả khi tớ không thể cung cấp thông tin họ cần, "thanks" tớ dù tớ lần đầu "visit" văn phòng của họ.
- Họ "sorry" dù họ chỉ đến sau tớ 1 phút, "sorry" chỉ bởi họ không thể tiếp tục đi theo và chỉ dẫn cho tớ.
- Micheal, sếp béo của tớ vẫn "please" mỗi lần nhờ chị receptionist lấy thêm cafe...

Bài học đầu tiên mà tớ ngẫm ra khi làm việc, rằng thiện chí và sự nhiệt tình luôn phải đặt lên hàng đầu. Điều đó thể hiện rõ ở hàng chữ "Smile before answering" dán trên góc mỗi bàn làm việc cty.

Riêng trên bàn làm việc của sếp, bên cạnh hộp business card của mình, sếp béo luôn có 1 khay đựng tất cả những business card của khách đến chơi. Trao tay nhau card sau mỗi cái bắt tay gần như là thói quen của sếp. Thực sự, những cái business card này có vẻ gì đó hấp dẫn và hoành tráng hơn hẳn những Contacts trong email của bạn rồi. Trao đổi, lưu trữ Business card cũng là một nét văn hóa đặc trưng mà người Tây rất thích.

Suy rộng hơn, ta có thể thấy cách mà người phương Tây nhìn nhận con người. Cho dù người đó thuộc tầng lớp xã hội nào đi chăng nữa, tất cả đều được sự cư xử công bằng, được đón nhận bằng tất cả lòng nhiệt tình và thân thiện.

-------------

"Lời nói không mất $ mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau"


Vậy nhưng sao ngày càng nhiều cái chết chỉ vì một bãi nước bọt, một cái nhìn đểu. Có phải người Việt mình chưa hiểu về tầm quan trọng của "xin lỗi" hay "cám ơn". Hoàn toàn không giống chút nào hình ảnh của một dân tộc Việt Nam vốn đã ghi dấu với bạn bè quốc tế ở lòng mến khách và nồng hậu.

Không thể hiểu nổi, ai đó giải thích thỏa đáng dùm tớ :-?


clip: Người Việt thích dùng lightsaber hơn là nói "xin lỗi"

Related