Blog cá nhân chuyển sang PigCorner.xyz. Cảm ơn bạn đã ghé chơi

Hello world!

Steve

Code for food Professional Website Developer Hire me please...

Friday, October 10, 2014

Nơi tuổi thơ tôi qua, Hà Nội

Nơi tuổi thơ tôi qua, Hà Nội
Chưa một lần nhớ về Hà Nội?
Những con đường đêm thu, hoa sữa bay ngát ngát cả ánh đèn vàng...
Hà Nội trong ngày 10.10 giữa mùa thu thật đẹp trong ca khúc của Thủy triều đỏ.

Trà đá vỉa hè số 17

10.10, một ngày đậm dấu ấn truyền thống và lịch sử hào hùng của thành phố thủ đô đã hơn nghìn năm tuổi. Người ta chợt nhận ra rằng, bỗng dưng hôm nay Hà Nội đẹp lạ thường, nhưng sự thực thành phố này vẫn vậy; bình dị và đẹp từ trong tim mỗi người. Những quán nhỏ vỉa hè liêu xiêu trước cơn gió đầu mùa; những đôi tay ấm đan chặt và trái tim chung nhịp đập... vẫn một Hà Nội đó, như trong bài hát này...




Chưa một lần nhớ về Hà Nội?
Những con đường đêm thu, hoa sữa bay ngát ngát cả ánh đèn vàng.
Bạn bè gặp nhau xôn xao quán nhỏ,
Đêm tưng bừng câu Rock, kiêu hãnh ngập tràn, đắm đuối ngực đôi mươi...

Chưa 1 lần nhớ về ngày xưa...?
Tờ bạc lạnh cóng, bó hoa lạnh cóng
Mẹ tảo tần, giang vai chắn gió đông
Chưa 1 lần nhớ hào hùng xưa...?
Xác máy bay tan tác, trong rưng rưng mắt lửa, trong nao nao lời kể cụ già...

Chưa 1 lần nhớ về Hà Nội?
Tiếng chuông chùa xa xăm, ta chắp tay, phút giây bình yên về lòng.
Một nhành lộc xanh mang câu ước nguyện.
Trao nhau lời xuân mới, con phố lạnh bỗng ấm nhịp chân quen.

Chưa 1 lần khói trà vẩn vơ...?
Nụ cười đầy nắng, tiếng rao đầy nắng
Buồn chợt về bâng khuâng dõi bóng ai...

Chưa 1 lần gió buồn triền sông...?
Mái phố rêu phong, nghiêng nghiêng trong bức họa, nghiêng trong bao bài ca ngọt ngào tháng năm.

Chưa 1 lần nhớ về Hà Nội?
Nước mặt hồ rưng rưng, như xa xôi, mắt ai chiều thôi hẹn hò.
1 ngày buồn mưa mênh mông xóm nhỏ.
Đâu con đường ta bước, đâu ngõ hẹn, đâu tiếng nhịp chân quen.

Dẫu mãi mãi đời tung cánh muôn phương trời xa
Dẫu mãi mãi là cơn gió phiêu du cùng mây
Dẫu mãi mãi là cơn sóng, lênh đênh trùng khơi.
Dù ngàn dặm đời ta bước, vẫn đầy mong...

Chưa 1 lần nhớ về Hà Nội?
Hà Nội trong tim, ta đã xa... bao giờ...

Tôi đã đọc được ở đâu đó rằng: hiểu biết và trân trọng về lịch sử, bạn sẽ vững bước phát triển sau này hơn. Chúng ta tự hào về thành phố ngàn năm văn vật này; nhưng có một sự thật tôi thấy được: yêu lịch sử không đồng nghĩa với việc ôm khư khư quá khứ, gặm nhấm quá khứ để chờ đợi sự đổi thay. Những người trẻ của đất nước đang bị kìm chân như vậy; chúng ta đang chịu sức ì quá lớn ngay từ trong tư tưởng. Giới trẻ ngày nay được hưởng nền giáo dục và tri thức theo kiểu không chấp nhận suy nghĩ khác mình.

Buồn một chút khi bè bạn ùn ùn kéo nhau ra đường chụp ảnh và nhậu nhẹt, "tự hào" vì "sự phát triển" của hôm nay; trong lúc, cách Hà Nội không xa, thanh niên của thành phố cảng nơi đã thành lập đảng Cộng sản Việt Nam đang phải gào thét, gồng mình chịu đựng để có tiếng nói lớn hơn, để được đóng góp nhiều hơn cho sự phồn thịnh của đất nước. Những người trẻ Hongkong luôn là người tiên phong; còn ở nước ta, trẻ là phải biết nghe lời già...


Nơi tuổi thơ tôi qua, Hà Nội
ảnh Cao Anh Tuấn
Ngày mai cuộc sống lại trở lại nhịp điệu vốn có của nó; không pháo hoa, không đèn led. Có ai còn nhận ra, rằng Hà Nội hôm nay vẫn đẹp như vậy? Trong cái Hà Nội đang lộn xộn và nhạt nhòa bản sắc của người Tràng An.


P.S. Nếu bạn bớt chút thời gian cất điện thoại và nhìn ngắm xung quanh khi pháo hoa sáng rực trời; bạn sẽ thấy niềm vui ấy được nhân lên gấp bội. Già, trẻ, trai, gái, từ cô lao công, anh công an, đến cháu bé bán quạt, ai cũng nở nụ cười mãn nguyện tràn đầy hạnh phúc. Đó là lý do tôi ủng hộ việc bắn chục tỷ đồng lên trời. Nếu chục tỷ mua được niềm vui cho tất cả, cũng đáng lắm.



Another brick in the wall | Summer 's 68 | Song within a song

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetuer adipiscing elit, sed diam nonummy nibh euismod tincidunt ut laoreet dolore magna Veniam, quis nostrud exerci tation ullamcorper suscipit lobortis nisl ut aliquip ex ea commodo consequat.

Steven Ha
+84 94 327 5168
Hanoi, Vietnam

SEND ME A MESSAGE