Khai blog đầu năm. Năm con Dê đến trên những bề bộn của năm cũ. Những ngày tháng tết có vẻ bình yên đang dần qua, và cuộc sống hỗn độn lại hiện hữu. Tết mà, sao lại không mơ mộng một chút...
Sau tiếng súng uất nghẹn, bất giác nàng chạy tới ôm lấy mái đầu tóc vàng với cặp “Mắt xanh” tuyệt đẹp mà hằng đêm nàng vấn ngắm nhìn không rời, đã vĩnh viễn khép lại trong vòng tay nức nở muộn màng của Marutxia.
Hà Nội trong đêm mưa rét khủng khiếp. Người ta cảm nhận rõ cái buốt giá của đôi tay khi ra ngoài trời. Bạn chỉ muốn vùi mình vào chăn ấm để mong sống qua đêm này...
Một năm nữa lại trôi qua. Vương lại một chút bồi hồi, nỗi buồn của ngày cũ. Bỏ lại bao nhiêu bề bộn ấy, năm mới sang vẫn luôn đem theo hy vọng, khát khao cho mỗi người...
Nhân ngày mất của John, dành tặng các bạn độc giả một bài viết cũ khá lâu rồi trên báo SGTT viết về cái ngày định mệnh 8.12.1980 ấy. Ngày âm nhạc chết...